Thật sự giữa con trai và con gái nên đánh bài tiền thật

Thật sự giữa con trai và con gái lại có sự phân biệt đối xử lớn đến vậy sao. Bố luôn nói tôi : mày là cái giống vịt giời, nuôi cho tốn cơm gạo, sau này lại cuốn gói đi chẳng được cái tích sự gì cho gia đình này”. Con luôn tự nhủ đó chỉ là câu nói đùa vui của các ông bố dành để trêu trọc con gái họ. Nhưng thời gian đã dần biến câu nói đó như một con dao vô hình vô tình làm con đau.
Hồi còn nhỏ bố đi làm trên tỉnh cuối tuần mới về, đó là lúc con háo hức, con mong bố về mang theo quà, rồi dắt con cùng em đi sang nhà này nhà kia chơi. Nhưng lúc nào, bố cũng luôn bắt con ở nhà và chỉ dắt em theo, quà bố mua về chủ yếu là cả nam nữ đều chơi được hoặc là đồ ăn, con lại phải nhường em vì nó đòi. Năm con lên 10, con và em sang nhà hàng xóm chơi, chó bên đó dữ nên bác hàng xóm đã nhắc mấy đứa đừng lại gần hay trêu nó, mặc kệ lời con nói, em nó vẫn chạy vào trêu, con chó đứt dây xích xồ ra, con chỉ biết chạy lại đỡ và bảo em và mấy đứa chạy đi. Con bị chó cắn 1 miếng vào đùi, cảm giác đau chưa kịp tới thì con thấy em ngồi òa khóc vì bị

Thật sự giữa con trai và con gái nên đánh bài tiền thật

ngã trong lúc chạy. Cuống cuồng đưa em về nhà, con dấu nhẹm vết chó cắn đang đẫm máu vào chiếc khăn buộc tạm dưới lớp quần lửng màu đen, em thì cứ ngồi khóc nấc lên nấc xuống vì vết trầy trên đùi gối. Đúng lúc bố mẹ về, nên nó càng gào thét và khoe vết thương, bố gọi con ra vừa chửi vừa đánh vì tội không trông nổi em mình, con chỉ biết khóc và xin lỗi bố. Đến giờ vết sẹo chó cắn ấy vẫn còn trên đùi con, chẳng ai biết lần ấy con bị chó cắn và cũng may lần đó không phải chó dại.
Con càng lớn, bố càng nghiêm khắc. Còn thằng em thì ngày càng coi con như người ở của nó, cách nhau 3 tuổi mà chẳng khi nào nó gọi con là chị, chỉ gọi tên hay lúc cãi nhau thì nó quất luôn mày với tao, cả trước mặt bố mẹ cũng không ai nói gì. Con không quan tâm vì cái đó cũng không mất mát gì nhiều, con biết thân biết phận nên chỉ chăm ngoan mà học hành. Nhiều lần con muốn chứng tỏ và làm cho bố mẹ, ông bà vui bằng thành tích học tập của mình, nhưng cuối cùng con vẫn chẳng nhận lại được thứ tình cảm con muốn. Trong gia đình mình con gái không được coi trọng dù là tài giỏi đến đâu, ông bà vẫn hay nói: “con gái không cần học hành gì nhiều cho tốn tiền, hết lớp 12 đi rồi mà chồng con”, bố thì lạnh nhạt: “mất tiền cho mày ăn học mà học không tốt thì còn làm được cái trò gì”, khi ấy con chỉ biết tự nhủ cố gắng của mình là chưa đủ và cố gắng hơn nữa.


Hồi lớp 11, con được lớp đề cử thi nữ sinh thanh lịch, sau buổi thi ấy con được thằng lớp trưởng- cũng là bạn thân con chở về bằng xe máy, khi vào nhà con đang vui mừng muốn khoe bố mẹ chiến tích của mình thì bị ăn ngay 1 cái tát giáng trời từ bố, cái cúp thủy tinh nhỏ nhỏ rớt ra từ tay con vỡ toang. Bố chửi con là con đĩ, nuôi ăn học cho lắm vào rồi đi với trai xong trai chở về tận cổng, rồi vài ba bữa nữa theo nó luôn đi. Con bắt đầu hiểu mọi chuyện và hiểu sự hiểu lầm của bố, nhưng dù thế nào cũng đúng là con đi với trai và được trai đưa về tận cổng. Từ lần đó, con rút kinh nghiệm, con nói với mấy đứa bạn để ý hơn vì gia đình mình có ác cảm với chuyện nam nữ ở tuổi này.

Leave a Reply